[Tạp chí ELLE MAN – 7/2016] Mối quan hệ giữa cha và đại trượng phu luôn diễn ra sự thay đổi thất thường, sự vắng lặng đầy ngượng nghịu hoặc tranh biện và… cãi vã.
Yếu tố này xuất phát trong khoảng việc những người thân phụ hoặc quá nghiêm khắc hoặc quá bận bịu với công tác, mê say bù khú với đồng đội, ít bỏ ra thời điểm khi con còn tí hon. Tạo ký ức cho con, khiến cho bạn cùng con là bí quyết nhà thơ Nguyễn Phong Việt xích lại gần nam nhi trong phương pháp giáo dục mái nhà và con trẻ trong nhà của chính mình.
Những ngày cuối tuần, tôi thường chối từ phổ thông cuộc hẹn, bớt việc lại, chở con trai đi lang thang một số điểm ở Sài Gòn. Chúng tôi nói với nhau đủ thứ, về sở thích chơi các loại xe của con, về mong ước vu vơ khiến cho siêu nhân,… Dịp Hè hoặc cận Tết, bao giờ tôi cũng cố thu xếp công việc, tranh thủ đưa nam nhi về quê. Chúng tôi sẽ cùng nhau đi khắp xóm, thăm người này, chạm mặt gỡ người kia; thẩn thơ ra đồng n ó mương, ngắm nắng. Tôi sẽ chỉ cho con nhân thức cây này cây kia, con lợn con gà; sẽ kể cho con nghe những ngày tuổi thơ tôi tinh nghịch, nắng cháy khét tóc. Bạn sẽ nghĩ rằng tôi đang muốn tạo tuổi thơ cho con. Vấn đề đó đúng một phần, phần còn lại can dự tới yếu tố giáo dục gia đình, tôi muốn cho con điều tôi đã từng mong ba của bản thân như thế.
Ký ức cho bạn nào?
Tuổi thơ tôi gắn liền với ruộng đồng, ngõ xóm. Hầu như không khi nào tôi ngồi nói chuyện với ba, ko kể những lúc đơn nhất được ba cắt tóc trong cái tiệm nhỏ dại tạo dựng ngay trước nhà. Một ngày của ba quần quật với việc mưu sinh, sau đó là giấc ngủ lấy sức cho hôm sau. Vấn đề ba truyền dạy cho tôi là cách thức sống tự lập, biết trông nom cho mình, đừng khiến cho phiền người khác quá mức.
Tôi không nhân thức đó có phải là sự hên cho con đường thành lập công ty sau này của chính mình không; chỉ nhân thức ở góc cạnh nào đó, vào thời điểm mà sự khó nhọc của cuộc sống thường trực hàng ngày trên bậc cửa nhà thì đó là giải pháp hiệu quả nhất để một đứa nhỏ “sinh tồn”.
Tuy nhiên, hãn hữu trông thấy cảnh ba con nhà người khác chơi đùa với nhau, tôi mơ hồ cảm thấy một khoảng trống trong lòng chính mình. Nhiều lúc, tôi thèm một cái vỗ vai, một câu khích lệ của ba khi vấp ngã, cả lúc nhỏ và lúc đã trưởng thành, thay vì đứng lên trong nỗi tủi thân. Trong những năm bốn tuần trước tiên xa nhà đi học, tôi đã thử ngồi xuống nghĩ về khoảng thời gian đó. Nếu tôi và ba có ký ức cùng nhau, chẳng phải tôi sẽ có thời cơ phân trần phổ thông hơn, học được cách thức khỏe khoắn hơn trong lời nói lẫn hành động hay sao; còn ba đã có thể nắm bắt thêm về tôi, về tính phương pháp của đứa con hay mộng mơ.
Tôi không trách ba, bởi ba đã cho tôi một thế cục, cố gắng nuôi tôi ăn học trong đa dạng nỗi nhọc nhằn, cùng cực. Đấy là vấn đề tôi không bao giờ phụng hiếu hết được. Chỉ là, ngày ốm tôi đã mong ba như thế nào thì hiện nay tôi sẽ cho đại trượng phu của tôi yếu tố ấy. Tôi muốn được biết con đang nghĩ gì, con ước mong gì, tôi có thể chia sẻ gì với con. Và bởi tôi tin, ký ức đẹp tươi của tuổi thơ được tạo nên trong giáo dục mái nhà sẽ biến thành điểm tựa ý thức vững chãi nhất cho con sau này.
Đã 25 năm kể từ khi phần thứ ba và cũng là sau cùng của công trình điện ảnh chuyển thể kinh điển của nhà văn Mario Puzo trôi qua nhưng những giá...
Tròn hay khuyết?
Ông bà ta có câu: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”. Người con trai từ xưa tới nay nhường như luôn được nuông chiều, chỉ cần kiếm tiền là đủ mà không hề gánh vác nghĩa vụ trong việc giáo dục mái ấm và chú tâm con trẻ trong nhà. Nhiều lúc không phải họ ghẻ lạnh hay, vì họ chẳng thương con mà bởi họ mãi bận bịu với công tác mà xem nhẹ mình đã trở thành một người phụ vương, một đấng phu quân. Trong guồng quay của thị trấn hội nhộn nhịp, những gã con trai đam mê chơi lại càng “cò kè”, bớt xén chút thời điểm tí hon nhoi về nhà để “chiếm hữu” cho riêng mình.
Tôi có một người bạn cực thương con nhưng yêu thích vui, hay bù khú với bạn bè. Một tối, về nhà thấy nam nhi đang ngồi chờ, đột nhiên giật mình tự hỏi, bao lâu rồi mình không tắm cho thằng nhỏ xíu? Và tôi nhân thức, có tất cả người cha một ngày nào đấy sẽ rơi vào hiện trạng này.
Sẽ chẳng có bạn nào ước muốn bản thân là một đứa con thiệt hại. Cũng không người phụ thân nào muốn con càng ngày càng xa vắng bản thân. Để một lúc nào đó, giật mình thấy con khôn lớn, nhưng suốt quãng đời trưởng thành của con bản thân không có được mấy phút chốc đi cùng. Vì sao bản thân không thể nắm bắt được con nghĩ gì, tại sao nói mà con không nghe, tại sao hễ giáp mặt là nhì ba con căng thẳng?
Tôi luôn nghĩ rằng, ví như muốn con san sớt, hãy tập thói quen san sớt với con trước, ngay từ lúc con còn bé bỏng. Ví như muốn con vững tiến thưởng, hãy truyền vấn đề đó cho con. Nếu muốn con yêu thích học hỏi, hãy đi cùng con mày mò trái đất. Giả dụ muốn con nắm bắt về chiều chuộng thì phải đãi đằng sự chiều chuộng đó hàng ngày để con cảm kiếm được.
Cuộc sống luôn có ngoại lệ với vài ít người, không cần đủ đầy thì họ vẫn sống tốt… nhưng với đa phần mọi người, đặc biệt là với trẻ con, sự đủ đầy mến thương và san sớt trong gia đình chính là nguồn “nguyên liệu chính” tạo nên một nhân cách tốt, một trái tim biết mến thương về sau.
“Ba ơi, ba không được nhắm mắt nhắm mũi!”, ước gì mọi đứa con đều có thể nói ra và dân chúng ba trên quả đât này đều đủ kiên nhẫn lắng nghe, sau đó cười cợt: “Ba nhân thức rồi, để ba trông chừng con nhé!”.
—
Nguồn: Tạp chí Phái đẹp ELLE
Tham khảo thêm: áo khoát nữ


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét