A. PHONG CÁCH
1. Bộ cánh của chị khiến cho tôi bất ngờ, hấp dẫn. Nhưng tôi đang thắc bận rộn: Ví như chúng ta hứa nhau ở một địa điểm khác, chẳng hạn như NYDC cafe, đậm ý thức hậu công nghệ, hay một môi trường tràn đầy nhạc hip hop, chị sẽ đổi bộ cánh phục chứ? Chị luôn chọn phục trang kỹ để nó thật “ăn” với nơi bản thân mình hiện diện, đúng vậy không?
Chắc thế! Quần quần áo áo, diện vào, ve vẩy trước gương… cũng là một trong những cái vui hàng ngày của việc được khiến thiếu phụ! Tôi thích cái thiên biến vạn hóa của cá tính.
Ngoài nhân tố mà bạn đang nói đến thì cao hơn thế nữa: sự thích hợp! Thấy thế nào là đẹp, thế nào là phù hợp xưa nay vẫn là yếu tố thử thách ghê gớm nhất cho giới đàn bà chúng ta. Người nào cũng có kiểu của riêng bản thân. Với tôi, bắt mắt tới và đi, chỉ có đẳng cấp là ở lại!
2. Phổ thông năm nay, chị luôn hiện ra thật duyên dáng trong trang phục của nhà kiến tạo người Pháp Valerie Mckenzie. Chị nói sao về sự câu kết này?
Valerie là người thanh nữ đẹp và có gout nhất mà tôi từng gặp mặt. Cách chị ăn mặc khá dễ chơi, không một chút cố gắng, cứ như buổi sáng thức dậy, lấy chiếc áo váy vắt hờ trên ghế mặc tham gia rồi cà phê sáng ngoài vườn trước khi tới xưởng cá tính. Ở chị luôn toát lên sự an nhiên của người hiểu đời, vẻ dịu dàng, cái oắt con cuốn hút của người thông minh… Tôi hên được Val may áo cho, không hề chỉ là may đo cho những bộ cánh, mà là xuất hiện một đẳng cấp trong ăn mặc khi lên sân khấu. Tôi học được phổ thông vấn đề trong khoảng Val, trong khoảng chuyện mặc lạ mắt đôi lúc sexy hơn mặc hở, sự hoàn hảo có khi ở ngay trong chỗ chưa hoàn hảo, đôi lúc sự lý thú nằm ngay ở một chút lơi lả, thay vì rất hoàn chỉnh đến từng chi tiết…
B. VẺ ĐẸP
1. Khán giả trung tuổi vẫn còn nhớ một Hồng Nhung ngày xưa, nhỏ dại gò, răng khểnh, hồn nhiên và nghênh nganh như một chú gầy… Trong khoảng khi nào chú vịt con xấu xí “lột xác” thành thiên nga?
Ha ha… Trời ơi, “ô mai sấu chuối lọ” đây!
Vừa yếu vùa xấu, đã thế còn nhỏ nhắn trơ xương. Mỗi lần đi lưu diễn, tôi chăm trông coi ăn, lo ngủ cho có đủ sức hát. Sợ soi gương lắm, mà việc bắt chính mình cứ phải soi suốt! Thấy ai béo, thèm được giống bạn ấy. Và hơn đa số, ước ao có hàm răng đều, không “tranh nhau khiến tổ trưởng”, lên TV, mất hết 9 inch răng!!! Năm 2005 tôi quyết định niềng răng.
2. Chị đang tạo nên một nghịch lý: tuổi xanh chưa chắc đã đồng nghĩa với sự thu hút…
Ấy ấy, tôi chỉ thú kiếm được vừa yếu vừa xấu thôi, không có nghĩa là ko phải thu hút nhé!!! (Cười vang)
Nhưng, cám ơn bạn đã có ẩn ý ca ngợi ngợi. Ừ, tôi không còn là “vịt con xấu xí” nữa, vì từng này tuổi rồi thì còn “vịt con” gì nữa, với lại, đã hết thời “điếc không sợ súng”, phải nhân thức làm gì để làm mới “vốn tự có”. Yoga cứu đời tôi! Tôi đã tập tành đều đặn hơn 10 năm nay. Vâng, thiếu phụ chúng ta hoàn toàn có thể khỏe hơn và đẹp hơn, thú vị hơn được, giả dụ ta thực sự muốn thế!
3. “Đích thực muốn thế”, chị xem việc gìn giữ sức khỏe và sắc đẹp đối với bản thân như một nỗ lực, một ý chí?
Ừ! Lúc hạ quyết tâm thì nghe ngon ơ: cần tập thể thao đều đặn, cần sinh hoạt điều độ, với chế độ dinh dưỡng tốt, nghỉ ngơ toàn vẹn… vân vân và vân vân… Còn trong khoảng lý thuyết tới thực hiện; người hơi khó khăn ở, tập một số bữa thôi; phim bộ đang hay, xem tiếp muộn tí, mai ngủ bù… Và lúc chống chọi lối suy nghĩ nhất là ngay trước giờ tới phòng tập. Ôi có đủ cả tám vạn nguyên do để “tạm thời nghỉ một buổi này thôi”! Trong gần như những chuyện đầu tư mà tôi biết đến, thì việc đầu cơ cho sức khỏe và theo sau đó là dung nhan, là chuyện đầu cơ nghiêm túc nhất, trường kì nhất!
4. Ý kiến của chị về giải phẫu thẩm mỹ? Chị nói gì về chuyện thiếu phụ phải đi kéo dài chi, căng da, nâng ngực, bơm môi… để đạt tới một vẻ đẹp rất công nghệ và nhàm chán khi mà họ có những chọn lựa ít đau đớn và ít tốn kém hơn?
Tôi không Đương Đầu giải phẫu thẩm mỹ, nhưng cho rằng việc dân chúng cùng rập khuôn một kiểu thời trang đã là dại dột rồi, giờ có kiểu như vậy, áp dụng trên chính thân thể bản thân thì… thật là không cần thiết và… phiêu bạt quá! Nhiều lúc, một nét không hoàn hảo trên mặt hay thân thể đàn bà lại tạo ấn tượng và tính bí quyết riêng. Và cái đẹp với người này chưa chắc là hay cho người khác. Marilyn Monroe đi tham gia huyền thoại với những tuyến đường con gợi cảm, trong khi Audrey Herpburn đóng dấu cái đẹp phong cách, rất nữ tính với dáng người siêu gầy, ngực bé xíu, chân dong dỏng…
5. Người ta nói rằng vẻ đẹp từ bên trong của người thiếu phụ mới là quan trọng, nó như ánh sáng trong một ngôi nhà. Chị làm cho thế nào để duy trì được thứ ánh sáng mà không nguồn năng lượng công nghệ nào có thể thay thế này?
Có thể đó là ánh sáng của sự nhận biết. Hồi bé nhỏ, tôi hưởng mọi thứ một cách thức khơi khơi, đương nhiên như là không khí, đầu chỉ bận rộn với những chuyện mà mình cho là quan trọng, đi lướt qua, không có thời điểm dừng lại thấy cái đẹp xung quanh, không kịp nhắm nháp cả những cái đẹp nho nhỏ mà mình tạo nên như trong một bài hát, như chính ngôi nhà chính mình vừa nấu để đãi bạn bè… Tôi vừa viết về sự nhận mặt này trong bài hát mới nhất của chính mình tên là Confession.
Sự nhận diện cho tôi thấy mục đích sống không chỉ là sự liên tiếp giải quyết được, giải quyết được… mà còn là sự hưởng thụ cái đẹp vòng quanh bản thân một phương pháp nhàn nhã.
Nhận biết và hưởng thụ cái đẹp, và lại còn có thời cơ ít phổ biến tạo nên những nhân tố xinh xắn nho nhỏ – thứ ánh sáng ấy có đủ để cho bạn cảm thấy yêu đời hơn?! (Dừng lại, tay chống cằm, rồi cười mỉm). Có cái gì đó là cho bản thân thiên nhiên tỏa sáng khi mình… yêu.
ELLE.VN
Lực lượng thực hiện
Bài viết: Phạm Tường Vân
Hình ảnh: Lê Thiện Viễn
Có thể bạn quan tâm: Thời trang giá rẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét