Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

Đừng quá lạm dụng quốc thể!

[Tạp chí ELLE MAN – 7/2016] Hồi nhỏ, một lần xem tivi đưa tin về hình ảnh đội tuyển Olympic Toán học Việt Nam kiếm được giải thưởng quốc tế trong nền nhạc “Quốc ca”, lòng tôi trào dâng lên niềm xúc động khỏe khoắn. Tôi nghĩ bản thân bị tuyệt hảo bởi chính xúc cảm của mình phút giây đó, nên phổ quát năm trôi qua tôi vẫn còn nhớ giây khắc ấy.

nghi ve quoc the 3

Tôi từng có thời gian dài làm việc trong lĩnh vực thương hiệu cho một doanh nghiệp lớn tại vietnam có thành lập các văn phòng đại diện tại đa dạng nước trên thế giới. Khi đó trái tim non nớt của tôi luôn suy nghĩ làm cho thế nào để tên thương hiệu của chính mình làm “rạng danh” vietnam trên trường quốc tế. Bẵng đi một thời gian, trong khoảng khi chuyển sang Pháp sinh sống, tôi không bận tâm lắm tới điều quốc thể. Có thể là do tôi không còn phải sống trong một môi trường mà mỗi một cá nhân hình thành đã phải mang gánh nặng hay nghĩa vụ nào đó quá chừng lớn lao trên lưng bản thân là phải làm nở mày nở mặt mái nhà, dòng họ, tiên sư cha, quốc gia…

nan quoc the - vietnam won six medals at international mathematics olympiad 2015

Đội tuyển toán vietnam giành được 6 huy chương tại kì thi Olympiad Toán học 2015.

Yếu tố quốc thể làm cho tôi nhớ tới những bốn tuần ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, hàng năm mòn mỏi với toàn vẹn các cuộc thi học sinh nhiều năm kinh nghiệm lớn nhỏ dại để giành các giải thưởng đem đến vinh hạnh cho nhà trường, thị xã, tỉnh… Tôi tự hỏi, tại sao sự vui tươi hay thất vọng của những người lớn lại đặt lên vai những đứa trẻ chúng tôi?

Cũng có thể do tôi cảm nhận một bí quyết thâm thúy về vị thế bé nhỏ của vn trên trường quốc tế, không chỉ nhỏ xíu mà còn thấp kém về mọi mặt. Khi gặp gỡ một người châu Á, những người châu Âu mặc định đó là người Trung Quốc hoặc may mắn hơn thì đó là người Nhật. Việt Nam à, Việt Nam ở đâu thế?

Và liệu rằng một vài vì sao sáng lóe lên trong các quà tặng này nọ trên trường quốc tế có khiến nhận mặt rõ hơn về Việt Nam hay không? Hay việc người nước ngoài đến non sông ta và bế tắc về các dịch vụ ngao du, hồ sơ hành chính, và những loài người thông thường họ tiếp xúc hàng ngày sẽ định vị rõ hơn về tổ quốc và nhân loại vietnam?

Tôi cho rằng sĩ diện của một non sông không tới trong khoảng một số tại sao sáng chói trong các quà tặng trên trường quốc tế, mà đến từ thể diện của từng tư nhân tại đất nước đó. Từng cá nhân tử tế sẽ giữ cho sĩ diện và môi trường sống của nước đó trở thành tử tế. Cá nhân mỗi loài người chúng ta khi sống cần tự chịu bổn phận về mọi hành vi của mình. Giả dụ bản thân có những việc làm sai trái, bản thân sẽ chịu những hình phạt của qui định hoặc của lương tâm. Ví như mình khiến cho một vấn đề gì đó thực sự tốt đẹp thì có nghĩa bản thân mình có những cố gắng riêng và bản thân có đóng góp chung cho phố hội.

Bản thân khiến cho điều gì đó là do bản thân muốn, do sự hiểu biết và tư cách của mình, chứ chẳng hề gánh thêm những sức ép đến từ bên ngoài hoặc sự đợi mong hay kỳ vọng của những người đồng hương khác. Một nhân loại hiểu biết và có lòng tự tôn sẽ biết cách giữ thể diện cho mình, và tập phù hợp của đa dạng tư nhân nhân thức giữ sĩ diện sẽ khiến cho nên dung mạo của một tổ quốc.

Quốc thể đẹp từ hình ảnh mỗi cá nhân

[Tạp chí ELLE MAN 0 7/2016] Chúng ta thường bị tư duy tiến công lạc hướng về những vấn đề kếch xù khi nghĩ tới cụm trong khoảng “quốc thể”. Dĩ nhiên, ví như bình...

Tư nhân tôi không lấy làm mắc cỡ vì một người Việt phi pháp ở nước ngoài. Tôi cũng không quá kiêu hãnh khi một người Việt đoạt giải thưởng quốc tế. Tôi chỉ có cảm giác thán phục tư nhân đó như mọi cá nhân có những đóng góp lớn cho phố hội hoặc có những khả năng, thành quả kiệt xuất. Tôi nghĩ việc tự hào về một người Việt nổi tiếng trên trái đất không có gì là xấu nhưng giả dụ lạm dụng nó một bí quyết thái quá thì nhân tố quốc thể sẽ trở thành một căn bệnh. Thái quá ở đây là cái gì cũng vơ tham gia khi mà một người gốc Việt nào đó đôi lúc thực sự chẳng liên quan gì đến không gian giáo dục, sống hay khiến việc tại vietnam. Nó cũng không khác gì căn bệnh ưa thành tích và mọi giá trị thỉnh thoảng chỉ là ảo.

nan quoc the - Philipp Roesler

Cựu phó thủ tướng người Đức gốc vn, Philipp Roesler (ngồi giữa)

Cuộc sống ở trong nước đang diễn ra với nhân thức bao nhân tố nhức nhói và chúng ta phải công nhận những yếu kém của bản thân. Chúng ta không thể kiêu hãnh bởi những cái mình không làm ra và thấy một khách hàng nào đó nổi lên trên trường quốc tế lại tự sướng rằng dân tộc bản thân thông minh, tài giỏi.

Tôi vẫn nỗ lực sống tốt nhất với lòng tự tôn và sĩ diện của bản thân mình mà không vì một thứ danh hão nào để phải tiến công đổi cuộc sống cân bằng. Tôi cũng không thấy hổ ngươi hay kiêu hãnh khi bản thân mình là người Việt. Tôi thông thường khi giới thiệu về nơi tôi hình thành. Đương nhiên, giả dụ bị nhầm thành người China, tôi sẽ dõng dạc nhấn mạnh lại rằng: “Tôi là người Việt Nam. Tôi tới trong khoảng vietnam”.

Nguồn: Báo chí Phụ nữ ELLE


Đọc thêm: Thời trang người già

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét