Người nghệ sĩ luôn phải song song vừa tìm cách trưởng thành, thích nghi trong môi trường showbiz đầy phức hợp, vừa giữ lấy phần con trẻ, nông nổi, phiên bản năng, hồn nhiên để sống với âm nhạc của mình. Đó chính là chân dung của Phạm Anh Khoa – như chúng tôi thấy.
Phạm Anh Khoa đang có một chiến lược khá chỉn chu, bài bản. Ở thời gian này anh không chỉ biết rõ vấn đề bản thân khiến cho mà còn nắm bắt rõ đại chúng của mình hơn. Người theo dõi của anh, họ ở vị trí nào?
Hiểu thì trước giờ vẫn nắm bắt, nhưng giữa nắm bắt và việc mình làm đúng thì hiện giờ mới có đạt yêu cầu hơn. Nhân thức là nhân thức vậy nhưng khách hàng nào sẽ là người cụ thể phần nhiều những yếu tố đó. Khán giả là mối niềm nở lớn vì đó là đối tượng chính mình muốn truyền đạt. Còn vị trí xếp trong lòng tôi nghĩ không bạn nào tôi đặt cao hơn phiên bản thân mình cả. Căn bản tôi phải tự khám phá mua ra lối đi, đưa quyết định đúng đắn để không tiêu hao thời điểm của cộng đồng, số đông đều đổ thời gian, công huân đầu tư nghiêm trang. Tôi có bổn phận để tâm đến việc chọn cái gì sẽ đem lại hiệu quả. Vấn đề này hoàn toàn khác với lúc trước, tôi chỉ chơi nhạc theo cảm tính, thích thì khiến không thích thì thôi. Giờ có động lực làm cho chính mình phải hành động khác đi, vừa là cuộc chơi trang nghiêm, vừa là làm âm nhạc thật sự. Để khiến âm nhạc thật sự phải chuyên nghiệp.
Khái niệm nhiều năm kinh nghiệm của anh là gì?
Tôi đi theo khái niệm bình thường của người nghệ sĩ trên toàn cầu chứ không riêng gì ở Việt Nam. Trước tiên là phải đúng giờ, khiến nhạc nhắm đến mục đích rõ ràng: Làm cho thương nghiệp hay khiến nghệ thuật. Cái gì đi chăng nữa, mục đích đã đặt ra phải được tôn trọng bậc nhất. Không chơi lúc bản thân đang thật sự hướng đến việc công sức nghệ thuật. Nghệ sĩ nghiêm túc phải có tiêu chí chi tiết và thực hiện được nó.
Có gian nan khi cố gắng hài hòa giữa yếu tố nghệ thuật và người theo dõi mình chọn hiện giờ. Đa dạng người cho rằng cộng đồng nghe nhạc rock rất ít, nhưng tôi lại chần chừ về nhóm (bị cho là) ít người đó liệu chúng ta đã thật sự nắm bắt họ và đoạt được được lực lượng này chưa, chứ chưa nói đến số đông nghe nhạc mênh mang hơn?
Đâu có sao, tôi đã lựa chọn các con phố đi khó bao nhiêu năm nay rồi mà. Hiện nay đang dễ dãi hơn đó chứ. Tinh thần nghe nhạc của người theo dõi đang tốt hơn, khác lạ họ nhận diện rõ từng dòng nhạc muốn tiếp cận, thậm chí những thứ lúc trước còn khá xa lạ. Nhiều phần họ là người theo dõi trẻ, chính những thây mặt trẻ góp phần thay đổi sân chơi âm nhạc mới.
Rock cần sân chơi để sống, trước đây rock không có nhiều hoạt động nên không dễ dàng phát hành, tương lai đang dần tươi sáng hơn rồi đó. Đương nhiên, có nhiều người nghe rock hơn không có tức thị tất cả đều hiểu và thích rock. Tôi đánh giá cao những khán giả khởi đầu với sự mày mò, sau đó sử dụng triệt để sự phát triển công nghiệp để mày mò về rock, có cảm giác đích thực với thứ âm nhạc họ lựa chọn để rồi quyết định yêu hay không. Phải mở ra chúng ta mới cùng có cơ hội tới với nhau, không thể chỉ thích sống với những người đã quá không xa lạ mãi được.
Anh có thể tự định vị chính mình ở đâu trong nền âm nhạc bây chừ, hoặc đối với địa hạt của rock ở vietnam?
Thời gian đổi mới mà, định vị chính mình để khiến cho gì rồi tự mình bận rộn kẹt trong đó. Tôi thích mất thời điểm làm nghệ thuật rộng rãi hơn là quan tâm tới vị trí, thứ hạng, thị phi hay tai tiếng bên ngoài. Đừng niềm nở rộng rãi đến truyền thông và những câu chuyện thứ hạng. Phần nào đó, vị trí có ý nghĩa giúp mình tự nhìn kiếm được bạn dạng thân và thay đổi bằng cách thức tiến về phía trước. Khi thi Sao Mai Điểm Hẹn 2006, 21 tuổi, tôi đã có một mục đích hướng đến là “quý ông hát rock”. Nghe anh Huy Tuấn trao danh hiệu đó lúc ấy, tôi thấy nó còn là chiếc áo quá rộng. Đến giờ, tôi nhìn nó như là chỉ tiêu chính mình đã vượt qua. Ngay ở thời điểm hiện nay tôi ít khi bó buộc hay gắn nhãn nào thêm cho bản thân để làm gì nữa.
Một “quý ông hát rock” khác gì một chàng thanh niên hát rock?
Các danh xưng đó cũng thể hiện thuộc tính rồi còn gì. Quý ông toát lên sự gợi cảm, vẻ lịch lãm, là kiểu người mẫn cảm hơn, có kĩ năng đưa ra những triết lý trong ngành nghề mà họ đeo đuổi, như ở tôi là rock. Nguyên tắc nhạc rock của một quý ông phải khác một cậu bạn teen trẻ. Tôi vẫn nghĩ bản thân mình chưa đến tuổi được gọi là quý ông, chỉ là bản thân mình đang cố đâu đó mua cho ra một bí quyết khái niệm, nó không rõ ràng đâu. Chỉ là một sự chững chàng ở độ tuổi mà tôi bắt đầu đưa ra được những nhìn kiếm được và cách thức đánh giá riêng, cái riêng đó càng lúc càng đúng theo cộng đồng.
Nhìn bên ngoài, anh có vẻ đầy năng lượng, năng động, năng động đôi chỗ xù xì và có vẻ hóc búa. Nhưng có vẻ con người anh trong âm nhạc hoàn toàn trái ngược: yếu ớt và nội tâm, lặng lẽ hơn?
Hình như tôi đang cố gom hết mọi xúc cảm vào bên trong. Nhân loại bản thân mình trong âm nhạc đôi khi không hẳn là con người bên ngoài. Toàn bộ chính mình chờ đợi mỗi ngày để cây đơm bông, đơm trái. Thành quả đó là mỗi show diễn. Còn lại cái thân nó sẽ khác phần trái. Cuộc sống đời thường cũng thế, rất khác, tôi chẳng thể ra sao trên sàn diễn thì xuống đất cũng phải như thế. Loài người sân khấu vừa có nét thú vị vừa có sự nhàm chán riêng, tôi thích như vậy. Đôi khi tiếp xúc tôi, người đối diện sẽ bắt gặp nhiều giây lát trái ngược nhau. Có người xem đó là vấn đề hấp dẫn, có người xem đó là sự thiếu bình an, gây lo âu. Tính phương pháp của mình sẽ áp đặt tham gia đối thủ khi người ta gần bên cạnh mình. Số đông người theo dõi vẫn cảm thấy có gì đó chưa an tâm lắm ở một người nghệ sĩ như tôi, hoặc chưa như họ hy vọng. Đương nhiên, tôi cảm giác bản thân mình đang khiến cho đúng với những gì mà chính mình nghĩ, kết quả mỗi năm đều có khả quan lên, nên tôi cứ tiếp diễn thôi.
Ái tình dành cho thiếu nữ ở anh có khác gì với cách thức mà anh bỏ ra cho âm nhạc?
Khác chứ. Người phụ nữ là một chương trong âm nhạc của tôi, một phần trong phiên bản hòa tấu lớn. Cách thức tôi đeo đuổi âm nhạc cũng giống với việc chinh phục người phụ nữ, nhưng trong âm nhạc tôi trung thành hơn so với thanh nữ. Tới giờ âm nhạc vẫn được đặt ở vị trí cao hơn.
Xem Bản năng như Phạm Anh Khoa (P1)
ELLE.VN
Hàng ngũ thực hiện
Hình ảnh: Bobby Nguyễn
Stylist: Sarah Nguyễn
Bài: Ngô Hạ
Điểm trang: Tùng Châu
Làm cho tóc: Michael Barnes
Đóng hộp: Don Nguyễn
Cám ơn siêu thị đồ vintage Mayhem Saigon đã hỗ trợ thời kỳ chế biến bộ hình này
Tham khảo thêm: xu hướng thời trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét