Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

Lỡ mang bầu nhưng bị người yêu đá tôi phải cắn răng đi thuê chú rể trong ngày cưới và…

Khi lấy hết dũng khí để về nhà Nam sau cơn sốc, Hà cứ ngỡ cô sẽ chiếm được lời xin lỗi trong khoảng nửa kia. Nhưng thứ cô nhận được chỉ là 1 chiếc va li đầy áo quần và những lời nói vô tình đến đáng sợ.

Nằm cạnh Nam, Hà vân vê những sợi lông mọc dày đặc trên ngực anh rồi mộng mơ về 1 tương lai đẹp.

– Rồi bản thân sẽ cưới nhau và sống thật vui vẻ anh nhé.

– Dĩ nhiên rồi.

Nam hơi nghiêng đầu hôn lên tóc Hà mắt lim dim:

– Tóc em thơm quá, mùi này vẫn là mùi anh thích nhất.

Hà cười tít mắt: “Em sẽ sử dụng loại dầu này mãi bao giờ anh chán thì thôi”. Cô đã có 1 tình yêu đẹp như vậy, cô yêu người đàn ông đó hơn bất cứ thứ gì. Vì anh ta cô có thể đứng dưới mưa chờ hàng giờ đồng hồ mà không thấy cực, vì Nam cô có thể đi xe hàng trăm cây số để về chỉ vì anh kêu nhớ. Chưa bao giờ Hà yêu khách hàng nào điên cuồng như vậy.

Cô luôn tin tình ái của chính mình sẽ đẹp như những chuyện trong phim Hàn, cô thích sự lãng mạn cũng như tí chút hờ hững của Nam. Và rồi Hà có bầu, cầm chiếc que thử thai cô vừa run rẩy vừa hạnh phúc. Cô bay từ Đà Nẵng về mua Nam để báo tin đáng mừng, cô nghĩ chắc anh sẽ mừng lắm.


Nhưng lúc tạo dựng cửa ra, cô chết trân khi thấy người con trai ấy đang ái ân với 1 người đàn bà khác trên chiếc giường mà hàng đêm cô và anh ta vẫn ngủ. Cô sốc đến mức khóc không nổi, thốt không ra lời. Trong đêm Hà chạy như điên ra ngoài trục đường, rồi cô bất tỉnh ngất.

Tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trong 1 căn phòng trọ bé nhỏ nhưng vô cùng ngăn nắp. Người đại trượng phu kế bên cô không phải là Nam mà là 1 anh chàng thư sinh khác.

– Anh là người nào?

– Cô tỉnh giấc rồi à, bữa qua cô chết giả chết giả nên tôi đưa cô về đây. Cô mệt lắm à, tôi thấy cô khóc và gào thét cả đêm.

Hà hoảng loạn, nói lời cảm ơn với điệu bộ khổ cực. An ngồi im thinh, anh hiểu cô gái này chắc đã gặp gỡ cú sốc lớn lắm. Hà bắt xe về nhà bạn vì giờ cô làm cho gì còn chỗ mà về. Nam gọi cho cô cháy máy nhưng cô không nghe. Nghe làm cho gì khi đã bị người ta bội nghịch trắng trợn như vậy.

– Nam thay đổi rồi mày à, tao mất anh ấy thật rồi.

– Tao bảo bao lần rồi, yêu ít thôi. Yêu nó cho lắm vào giờ lại kêu khổ, nó làm gì mà nhìn mày thảm hại thế này.

– Nó đưa gái về nhà ngủ khi tao đi công việc.

– Hả đến mức đó ư? Vậy thì bỏ đi, quyến luyến gì nữa.

– Nhưng… tao có bầu rồi.

Hà ôm Quyên khóc nức nở. Cô bạn thân xót xa mắt rớm nước: “Khóc đi, cứ khóc cho nhẹ lòng, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”. Khi lấy hết dũng khí để về nhà Nam, Hà cứ ngỡ cô sẽ chiếm được lời xin lỗi từ anh ta nhưng thứ cô thu được chỉ là 1 chiếc va li đầy đồ:

– Bản thân chia tay đi, anh có người mới rồi. Cô ấy làm anh thấy vui.

– Chỉ đơn giản là vui thôi sao, tình yêu hơn 1 năm qua của chúng ta anh muốn sa thải tương tự sao? Anh có biết là em đang mang trong mình giọt máu của anh không?

– Em… có bầu rồi ư?

Nghe Nam hỏi, tia hi vọng lóe lên trong Hà, nhưng rồi nó bị dập tắt phũ phàng:

– Đúng vậy.

– Thế thì em bỏ đi, anh sẽ đưa tiền cho em.

Bốp…

– Đồ khốn.

Hà kéo va li đi, nước mắt rơi lã chã cô không ngờ người đại trượng phu cô yêu hết chính mình lại đổi mới chóng mặt như vậy. Lần này cô lại chạm chán An, chắc biết sao nhị người lại có duyên tương tự. Có nhẽ Hà không nhân thức anh, nhưng anh lại nhìn thấy cô. An sợ Hà khiến liều nên lặng lẽ đi theo phía sau. Đúng là Hà muốn khiến cho liều thật, cô định đi vào đầu ô tô tự tận nhưng may mà anh ngăn kịp.

Họ quen nhau trong khoảng đó, Hà kể cho An nghe về chuyện chính mình bị đá nhưng cô lại không muốn bỏ con. Cái thai trong bụng ngày 1 lớn lên, Hà mất ăn mất ngủ đau khổ không biết làm cho sao. An rất thương cô, thậm chí còn đi rỉ tai với Nam nhưng lại bị gã ta đổ vạ cho. Hôm đó An đã tiến công Nam đến chảy cả máu mũi vì uất ức. Sau bao ngày suy tính, Hà đến tìm An van vỉ anh, muốn anh khiến chú rể của cô. Nghe hoàn thành An kinh ngạc cực kì:

– Tôi sẽ trả tiền cho anh, anh chỉ cần về quê làm chú rể của tôi hai ngày thôi. Tôi sẽ thì thầm với cha mẹ, nề hà cầu xin anh đấy. Hãy để con tôi được chào đời và cha mẹ không bị mất mặt bởi đứa con gái hư đốn như tôi.

An nhất định khước từ, nhưng nghĩ mãi cũng thấy thương người con gái mỏng manh đó nên anh đã đồng ý. Họ tới tiệm chụp 1 cái ảnh cưới, rồi về quê Hà doanh nghiệp liên hoan coi như báo hỉ ở quê. Đám cưới diễn ra bất ngờ, cha mẹ An thấy bụng con gái nổi lên nên rất buồn và hụt hẫng. Con dại cái mang ông bà ngậm cay đắng doanh nghiệp đám cưới cho hai đứa. Cuối cùng mọi chuyện cũng êm xuôi, hàng xóm chòm xóm chúc mừng vui vẻ nhì đứa dù sau lưng bàn tán đủ nhân tố. Lên Thủ đô, Hà lăn ra bé dại, An lại phải chăm nom:

– Cảm ơn anh, tôi ổn mà, cho tôi số account tôi sẽ gửi tiền cho anh.

– Chuyện đó để sau đi, cô nằm nghỉ đi để tôi đi mua cháo.

Nhìn cách An chăm nom bản thân mình, Hà chảy nước mắt. Cô thấy xót xa cho phận chính mình, gặp gỡ phải gã người yêu chẳng ra gì nên giờ chuốc lấy khổ cực. Kể từ ngày gặp mặt Hà, An cũng sống chẳng yên thân. Anh muốn bơ đi nhưng không đành.

Dù không nói ra nhưng nhường nhịn như anh đang vào vai trò là người bố thực sự. An điều tra bác mẹ bản thân: “Nếu con có con rồi bố mẹ có giận con không?”. Trái với nghĩ suy của chính mình bác mẹ An lại náo nức ra mặt: “Thời buổi này con cái gian nan, cứ có là mừng con à, ví như người ấy mày có bầu rồi thì đưa con bé nhỏ về đây mở bán với bố mẹ đi”.

An vui mắt khôn cùng, anh phi như bay lên Hà Nội chạm mặt Hà:

– Anh muốn làm bố đứa trẻ, em đồng ý nhé.

– Anh…

– Anh đã nghĩ bản thân mình chỉ cần đóng kịch 1 lần là dứt. Nhưng anh chẳng thể, anh cũng nao nức kì vọng đứa nhỏ xíu có mặt trên thị trường không kém em hình như anh yêu em mất rồi. Anh không muốn mẹ con em đơn độc mãi tương tự. Hãy cho anh được khiến cho bố của con em.

Hà ú ớ nước mắt lừng tròng, cô quá bất thần với những gì An vừa nói. Thú thực những ngày kế bên An, được chuyện trò và được anh chăm nom cô đã mở đầu có tình cảm với anh, nhưng cô sợ bản thân mình không xứng đáng nên luôn giữ khoảng bí quyết.

Ngày An đưa Hà về cái thai đã được gần 6 04 tuần, ba má An quý mến Hà lắm. Ông bà còn vui tính bảo: “Hay chờ cháu nội có mặt trên thị trường rồi làm cho đám cưới tiện thể”. Sau lần đó An và Hà thuê nhà sống với nhau như 1 gia đình rất vui vẻ. Hà không tin nổi số mình lại gặp được người con trai tốt tương tự.

Đúng như lời An hẹn, anh chưa bao giờ xem đứa nhỏ tuổi là con người khác. Giờ đi đâu Hà cũng được bằng hữu ngưỡng mộ vì có 1 ông chồng hoàn hảo như vậy. Cậu con trai lúc nào cũng quấn quýt lấy bố. Nghe khách hàng nào ca ngợi đại trượng phu giống bố, An lại cười tít mắt ủ ấp chặt lấy con: “Đàn ông không giống bố thì giống khách hàng nào con nhỉ?”. Rộng rãi lần thấy hai bố con chơi với nhau, Hà nở thú vui vui vẻ thoả mãn.

st


Xem thêm: áo khoát nữ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét