Người ta nói thiếu phụ sướng khổ hơn nhau ở tấm chồng quả thực không sai chút nào. Lấy chồng rồi Vân mới nhân thức tới mùi cực khổ khi ông chồng của cô thuộc tuýp người thủ phận thủ thường, không muốn vươn lên làm cho kinh tế để cho phi tần con được nhờ. Khi nào Trung cũng giữ nghĩ suy, như thế này là đã đủ rồi, không cần cố gắng nữa. Thế nên dù đã đi làm cho 10 năm nay ở cùng một công ti nhưng Trung vẫn đì đẹt làm cho viên chức và kiếm được lương bốn tuần 6 triệu.
6 triệu tiền việt hàng 04 tuần, Trung đưa cho hoàng hậu 4 triệu, còn lại anh sử dụng để đổ xăng, quan hệ ngoại giao bên ngoài. Vân cự nự chồng, bảo hạn độ đó không đủ để chi phí cho cả mái ấm. Vân đi khiến một 04 tuần cũng được 4 triệu. Được bao nhiêu cô dồn hết tham gia để lo tiền sinh hoạt phí, tiền học cho con. Vân chẳng dám sắm sửa cái gì trên người, thưởng thức cũng phải dè xẻn. Bằng hữu đồng trang lứa của cô đã có nhà xịn, xe đẹp, còn cô cứ đi chiếc xe máy cà tàng, nhà thì vẫn ở nhà của cha mẹ chồng để lại. Cũng may mà thê thiếp chồng Vân không phải thuê nhà, nếu như không thì chẳng nhân thức đường nào mà tính.
Vân đã đa dạng lần khuyên nhủ chồng, cô cũng nài nỉ chồng làm cho thêm bên ngoài hoặc cố tập trung vào công việc để được thăng chức hoặc tăng lương nhưng Trung chỉ ậm ừ rồi bảo vợ: “Em không biết đó thôi, làm sếp mệt lắm, bao lăm sức ép đổ tham gia đầu mà lương bổng cũng không hơn là bao nhiêu. Anh khiến thế này còn có thời điểm bỏ ra cho mái ấm và giữ gìn sức khỏe nữa chứ”. Thế rồi Trung cứ bình chân như vại, mặc cung phi con đói khổ.
Vân đã nói rộng rãi lắm, thậm chí dọa ly hôn nhưng Trung không thay đổi được. Anh cứ thủ phận thủ thường như thế quen rồi. Vân nghĩ, ngoài cái tính đó ra thì Trung là một người con trai tốt, thương vợ con. Giờ mà ly hôn thì con khổ, mà chưa chắc cô có thể mua một người khác tốt hơn Trung.
Thế là Vân lại cắn răng nhẫn nhịn. Người ta bảo “khéo co thì ấm” nên Vân nỗ lực, nhưng quả tình, nhiều khi cô cũng tủi thân vô cùng. Khách hàng nào đời mấy năm rồi mà cô không thể mua cho bản thân một chiếc váy mới. Con trẻ trong nhà của Vân cũng chỉ toàn mặc đồ thừa của anh chị em họ.
(Ảnh minh họa)
Lúc đó Trung đứng cạnh, nghe bà chị kia bảo rằng cung phi Trung tham lam, có cái gì cũng vét về cho bằng hết. Người nào đời thời buổi hiện thời còn chạy ăn từng bữa, chẳng qua đó là cái cớ để vét của về nhà mà thôi. Trung nghe thế thì đỏ mặt, anh chạy vội xuống dưới bếp, thấy Vân vẫn đang thu dọn hàng điểm tâm để cho vào hộp, trong lòng anh đột nghẹn ngào.
Rồi trong khoảng đó, Vân thấy chồng đi khiến cho về muộn hơn. Đêm đến vẫn hì hục trong phòng khiến việc, tiền anh mang về cuối 04 tuần cũng phổ biến hơn. Vân ngạc nhiên vô cùng, sau này tò mò, Vân mới nhân thức rằng Trung kiếm được thêm việc khiến để tăng thu nhập.
Trung thay đổi tới chóng mặt, tới mức dù đã sống với nhau 5 năm nhưng Vân vẫn không tin được rằng, người nam nhi đang đứng trước mặt là chồng chính mình. Từ đó, Vân ko phải đau buồn trong việc tính toán chi phí nữa, bởi lương 04 tuần của Trung mang về càng ngày càng nhiều.
Sau này, Vân mới biết được cỗi nguồn chồng mình “vươn vai” trở thành người con trai đẩy đà đó là vì anh chứng kiến cảnh hoàng hậu phải trút từng đĩa đồ ăn thừa về nhà tích góp cho bữa tối ngày mai. Việc khiến cho đó của hiền thê khiến cho Trung thức tỉnh, anh nghĩ bản thân mình chẳng thể cứ tiêu cực như thế mãi, chẳng thể cứ để hậu phi con khổ như thế mãi.
Hiện nay cuộc sống của Vân đã thoải mái hơn, chồng Vân đã đổi mới phần lớn sau lần đó. Vân thiết tưởng, cũng may là Trung đã thay đổi, nếu không cam đoan có lúc cuộc hôn nhân của cô sẽ đi tham gia ngõ cụt.
Nguồn: khotruyenhay
Có thể bạn quan tâm: Thời trang người mập
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét